Nàng ma quái đóng Bạch Cốt Tinh – Tiểu Hoa trong Tôn Ngộ Không phục vụ các em nhỏ dịp tết Trung thu
Trong khi các bạn đồng lứa, cùng lớp họa hoằn vài tháng, cả năm mới được một vài vai phụ. Và ba vở. Nàng sở hữu vẻ đẹp thanh lịch, thuần khiết là thế nên chả ai nỡ nói nặng với nàng. Và, nàng đã nhanh chóng chinh phục nhiều đạo diễn khó tính. Trái tim của nàng hóa đá rồi sao? Nàng đi đâu? Có gì hấp dẫn nàng hơn các vai diễn tưng bừng như thể viết ra là để cho nàng? Nhiều nghệ sĩ nên danh, công chúng hâm mộ tiếc cho nàng.
Có sinh viên cả 4 năm học chỉ được gọi đi làm những vai dân chúng. Bên cạnh nàng là các bạn đồng nghiệp trẻ. Cái nôi mà nàng đã diễn những vai diễn trước nhất của nghệ thuật sân khấu để đến với khán giả. Thế rồi nàng lại… chán. Mỹ nhân trở về với sàn diễn và nàng có mặt ngay trong vai diễn cô giáo Thúy trong “Mùa hạ rốt cuộc” của nhà viết kịch Lưu Quang Vũ.
Ở dưới khán đài, hai cậu bé lên 7, lên 3 hò reo động viên mẹ. Hoàng Hường đi làm phóng viên của một tờ báo.
Một cái đầu tỉnh ngủ?! Nếu là một người khác bỏ nghề thì mọi người chẳng có gì để tiếc cho nàng, còn với nàng thì nhiều người không khỏi tiếc. Nàng như một con chim xanh, mộng mơ khám phá các nơi trên thế giới.
Trở về với giấc mơ xưa. Ở dưới khán phòng, nàng thôi thúc bị mê hoặc, quyến rũ đến mụ mị. Với một sinh viên, vai phụ cũng đã là tốt lắm.
Vào trường nghệ thuật tìm diễn viên, trong cả rừng sắc mỗi người một vẻ đó, Mai Huê vẫn có cách hấp dẫn của riêng mình. Nàng xuống mặt đất và chuyển sang một công ty của Dầu khí. Nàng sinh ra là để xúng xính váy áo, yêu kiều già bước lên sân khấu. Nàng bỏ hẳn danh vọng và khát vọng nghệ thuật. Lương cao cũng không thể níu kéo nàng lâu hơn.
Nàng thôi nghề tiếp viên hàng không mà không một tí hối tiếc. Ngày đó, không ít các diễn viên điện ảnh rẽ bước sang ngang làm tiếp viên hàng không. Hay tin nàng trở về, NSND Lê Khanh và NSND Lan Hương, hai sắc lộng lẫy và tài năng của ngành sân khấu và điện ảnh là bậc đàn chị đỡ đầu cho nàng.
May mắn sao ngay buổi trước nhất ấy, nàng được các lãnh đạo hoặc ưu ái, hoặc trọng dụng thiên tài hạ bút ký cho ngay chân biên chế. Có những vai phụ đóng lót cho người ta mắng, người ta đánh, người ta tát.
Đậu phụ nhự! Diễn viên vai phụ!!! Thuở bén duyên với điện ảnh, có bạn cùng khóa để được xuất hiện trên truyền hình đã phải chịu cảnh vào một vai bé tí, không tính cách, không mạng, bị tát nảy đom đóm mắt, đau đến phát khóc trong một cảnh quay có vài phút.
Trong tâm hồn nàng lại lay động, xao xuyến. Nàng ngơ ngẩn như một kẻ si tình nhất nhân gian. Ngay từ năm trước hết nàng đã xuất hiện trên truyền hình vai chính trong Thổ cẩm.
Một vẻ đẹp phong thanh, sương khói dễ vỡ. Rồi, đầu thu năm nay, sau ngần ấy năm cách biệt, như một cơ duyên của bàn tay sắp xếp của số phận. Nàng cả quyết: “Mình phải trở lại với nghệ thuật thôi”. Rồi nàng trở về ngôi nhà của mình - rạp hát Tuổi trẻ, cái nôi mà khi tốt nghiệp ra trường đã dang tay đón nàng. Cả cánh màn nhung thẫm. Mọi người nhìn vào nhan sắc của nàng và ngưỡng mộ.
Rồi các vai diễn cứ đến với nàng như thể nàng sinh ra là để cho cái nghiệp diễn này. Dưới ánh đèn vàng rực, màn nhung kéo sang hai cánh gà sân khấu, nàng bước lên, hóa thân vai Mầu trong Chuyện làng Mầu, Kẻ khóc người cười. Lại ầm ào, cuộn chảy, quẫy đạp, gào thét. Lời thoại ríu rít như chim sâu. Nhưng Mai Huê thì khác. Mỗi xuất diễn có vỏn vẹn 100 nghìn đồng.
Ôi! Nhớ. Trong dàn diễn viên trẻ xinh tươi của rạp hát, NSND Phạm Thị Thành cũng đã chọn nàng để nàng có một vai chính trong Bóng tối phù dung. Tôi nhìn nàng, đôi mắt nàng long lanh, không còn cái vẻ nhí nhảnh kiểu trẻ nít thuở xốc nổi mới lớn. Vừa nhân đức, thơ ngây, lại vừa mộng mơ, cuốn hút.
Trong khi đó, một vài sinh viên của trường sau khi tốt nghiệp về đây, mòn vẹt với các vai diễn phụ, có người sau 5 năm mới được chính thức kí hợp đồng.
Từ giữa những năm 1990, truyền hình không có nhiều kênh như hiện mà chỉ tụ hội ở các kênh của Đài truyền hình Việt Nam. NSND Lê Hùng vốn có con mắt xanh trong việc chọn diễn viên đã nhìn ngay ra cô bé có tố chất để diễn xuất. Chao ôi! cái ngày đó, vừa gần vừa xa
Vậy là nàng có ngay một vai trong Lò luyện trạng của đạo diễn được mệnh danh là vua rồng. Nàng - không ai khác - là ý trung nhân tuyệt trần của sàn diễn và điện ảnh. Nhiều hành khách khi xem phim của nàng bảo muốn nàng quay về nghệ thuật. Kim Oanh về đài truyền hình. Tuốt, đời sống nghệ thuật cả sân khấu lẫn màn bạc, như thể, con đường danh vọng được trải thảm đỏ, tinh quái, ngát hương dưới chân nàng.
Những vai diễn vụt đến, vụt đi. Và rồi vùng trời đêm đen và xanh thẫm các tại sao, ánh trăng, các miền đất lạ ấy cũng chẳng thể hấp dẫn được nàng. A, cái cô bé này, vốn có lợi thế ngoại hình, lại diễn xuất khá tinh tế và giàu cảm xúc. Sau một dạo phim mì ăn liền và tràn lan phim video từ những năm cuối thập niên 80 và đầu những năm 90 của thế kỉ trước, vẫy vùng các rạp chiếu bóng trên toàn quốc.
Nàng, dù thế nào đi chăng nữa là con người của nghệ thuật. Vậy mà, không ai ngờ, nàng ra đi. Ngày đó, cứ mỗi khóa tuyển diễn viên có đến hơn 1000 thí sinh dự, nhưng qua hai đợt thi tuyển con số trong một lớp học chỉ có 13 sinh viên. Hai cậu bé từ lúc sinh ra đến giờ chưa một lần xem mẹ diễn, lần trước nhất nhìn thấy mẹ trên sàn diễn vừa vui sướng vừa ngơ ngác.
Một vở. Nàng như một người tuyệt tình tàn tệ và nhạt thếch. Giờ đây, cộng với thời kì, dung nhan của nàng trở thành mặn mà và hấp dẫn hơn. Ôi! Con thuyền định mệnh. Ôi, khi xưa, lớp sinh viên năm đó ra trường có 13 người, sau này một đôi người đóng phim nhưng rút cuộc mọi người cũng rẽ bước sang ngang. Nghề tiếp viên hàng không khi đó là giấc mơ của nhiều cô gái và nàng cũng không khỏi bị dẫn dụ.
NSƯT Anh Tú, (hí viện tuổi xanh), NSND Hoàng Dũng (rạp hát Kịch Hà Nội), NSƯT Trần Nhượng (Đoàn kịch Công an)… ngồi dưới hàng ghế khán giả xem và những khán giả là diễn viên khó tính khó nết ấy, ai nấy đều chấm cô sinh viên mang vẻ đẹp riêng, nét đẹp yêu kiều, diễn đầy cảm xúc: Vũ Mai Huê. Tôi quan sát trạng thái biến chuyển của nàng.
Tình yêu nghệ thuật được giấu kín ở một góc nào đó. Tiếng nhạc vang lên. Một vẻ đẹp đến nao lòng khiến người đối diện không thể không bối rối.
Nàng đẹp dịu dàng, khả ái, dáng đi uyển chuyển. Cát Trần Tùng bay sang trời tây xa xôi… Còn nàng, hiện như một sự se duyên không báo trước.
Còn nàng, mặc nhiên đến nhạt. Phim truyền hình được chú trọng, được xem như một trong những món ăn tinh thần, khán giả rầm rập đón nhận và chờ. Nhớ đến da diết. Nàng vừa có chút gì nhõng nhẽo trẻ nít lại vừa đài các, kiêu sa. Nàng nhẹ nhõm trong vai Thúy với vở Mùa hạ rốt cuộc của nhà viết kịch Lưu Quang Vũ.
Năm 1996, Mai Huê vừa tròn 18. Vẻ đẹp của Huê rất khác với những sinh viên lớp diễn xuất trong trường lúc bấy giờ. Nhiều tăm tiếng của đạo diễn nổi lên, những bộ mặt diễn viên được công chúng yêu thích. Chả nào ngờ rằng, mỗi tuần có hai đến ba xuất diễn.
Rồi, ngay sau đó, một sê ri phim truyền hình mà nàng toàn đảm đang vai chính: Dòng trong dòng đục, Dương tính, Vết trói, Kẻ không cầu may … Không chỉ là khuân mặt diễn viên ăn khách mà còn xuất hiện với khuân mặt đại diện cho nhiều sản phẩm tăm tiếng trên truyền hình.
Loài chim công khuê các, điệu múa của nó có cách quyến rũ riêng. Rồi sắp tới đây, một loạt các vai diễn sẽ báo hiệu ngày trở về của nàng. Có những vai phụ chỉ xuất hiện vài giây, và có những vai phụ xuất hiện vài phút. Những ánh đèn vàng sàn diễn. Nàng bỏ hẳn sân khấu và điện ảnh. Thế mà nàng kiên tâm quay lại với nghiệp Tổ.
Các đoàn nghệ thuật cử người đến để chọn diễn viên. Trong khi mọi người đang ngơ ngẩn vì nàng thì nàng đã bay lửng lơ, phiêu diêu trên các vùng trời. Cố nhiên, nàng có hẳn lợi thế hơn các bạn, thay vì phải đi xin, nàng được các rạp hát lôi kéo, mời về. Khi đó, trở thành diễn viên điện ảnh là ước mơ, yêu thích nhất đời của muôn vàn lứa tuổi học trò, sinh viên.
Nhưng rồi, có nhẽ, quá chán ngán với những cốt truyện tàm tạm hay những cuộc tình tay ba sướt mướt, dòng phim thị trường rút cuộc cũng không còn chỗ đứng và nhường chỗ cho một dòng phim nghiêm trang và mang tính nghệ thuật cao hơn: phim truyền hình. Ông trời ưu đãi cho làm nghề nên đã ban tặng cho nàng một gia tài dung nhan.
Mùa thu năm nay, mùa thu của cảm xúc, mùa thu của tình, mùa thu của cơn gió mới. Té ra: “Chè Thái, gái Tuyên” là thế đấy! Trong đám đông, không ầm ĩ như một số người, cũng chẳng cần bắt chuyện hỏi han, nàng luôn trổi. Ôi! Một trái tim băng giá. Nàng nhớ đến nao lòng. Nàng quyết định về hí viện tuổi xanh. Dù có đi đâu, cũng phải quay về với bến bờ xưa.
Những vai chạy trên truyền hình bị lẫn trong cả chục, cả trăm người xung quanh, thấp thoáng, lác đác trong hình hài mờ nhạt.
No comments:
Post a Comment