Và xem xong bộ phim này
Chuyện phim kể về một gia đình bình thường sống ở ngôi làng nhỏ bé. Lại sớm mất vợ và phải một mình nuôi con nhỏ. Takumi sang trọng một cuộc sống thâm trầm. Nơi mà mỗi người chết đi đều có thể quay về khi mùa mưa tới. Chỉ có thể làm việc bằng một nửa người bình thường. Mở ra một khung cảnh bình yên và thơ mộng nơi làng quê nước Nhật.
Câu chuyện trước hết… những thứ trước hết mà ai cũng có thể bắt gặp chút gì của mình trong đó. Nơi có những kí ức lãng mạn. Vì “be with you” là một phép màu. Bức thư trước nhất. Và chắc hẳn cả cha con Yuji cũng đều từng rất mong mùa nắng. Giống như những gì chúng ta gặp trong “Be with you”. Thiên đàng hay phép màu… đều là những ẩn dụ về lòng tin. Mio. Những ngày rốt cục thật gấp gáp. Và kết thúc cũng với hình ảnh chiếc bánh ấy.
Muốn mùa mưa kéo dài thật dài. Nhưng rồi mọi điều tốt đẹp đã sớm tắt khi Mio phát hiện ra bí mật của mình trong cuốn nhật ký thời tuổi trẻ.
Thầm kín mà chỉ có bản thân mỗi con người mới tự hiểu được mình. Hạnh phúc đã trở lại. Chắc chẳng thể là gì khác nếu không phải vì “lời hứa của mẹ”. Người như thế tội nghiệp lắm chứ. Một cậu bé tin vào phép màu cổ tích. Còn Takumi thì không ngừng gọi tên “Mio”. Chẳng có người lớn nào tin vào phép màu. Mio đã trở về. Trong 6 tuần ấy.
Chúng dạy cho con người chúng ta về ước mơ
Chắc hẳn sẽ có nhiều người ngờ vào lòng tin của mình. Trong khi gia đạo không lấy gì làm khấm khá. Cậu bé tin rằng mẹ xa hai cha con để đến ngôi sao Akaibu và nhất thiết sẽ về thăm hai người.
Thế mà vẫn giữ được lòng tin chân chính vào cuộc sống. Âu cũng là chuyện thường nhật thôi. Cũ kĩ mà tuyệt đẹp của mối đầu đuôi: buổi hẹn hò trước tiên.
Cái nắm tay trước tiên. Lời thoại của phim rất kiệm. Công chúa. Yuji giờ đã trưởng thành.
Vì đứa trẻ nào chẳng có những mong ước hoang đường. Takumi đưa con trai vào khu rừng phía sau nhà. Mio chính là một phép màu nhìn thấy. Nhưng khi xem “Be with you” lại thấy nó sao mà ngọt ngào đến thế. Anh ôm niềm tin ấy một cách thơ ngây và khờ dại. Vậy là cuộc sống bắt đầu từ nơi họ đã ra đi. Giỗ đầu của Mio. Cô đã định sẵn được cái chết của mình vào tuổi 28 nhưng Mio viết: “dù trong một khoảng thời gian ngắn.
Vội vã nhưng ý nghĩa biết bao. Em vẫn muốn chọn một tương lai với người em yêu”. Món đồ khôn thiêng đã gắn bó rất lâu với xứ sở hoa anh đào.
Đã là một chàng trai mạnh mẽ và biết cách chăm chút gia đình. Tình ái là những điều âm ỷ. Cha mẹ thương yêu. Dù không phải mãi mãi. Mio bèn dành tuốt thời kì quý còn lại của mình. Xuyên suốt chuyện phim. Ánh mắt lóng lánh niềm hy vọng của Takumi khi nói chuyện với bác sĩ Noguchi về ngôi sao Akaibu và phép màu của mùa mưa.
Giản dị bên cậu con trai 6 tuổi Yuji sau sự ra đi của người vợ. Du hành vào quá khứ. Vẫn than trách sự đời bất công.
Mùa mưa. Đáng thương lắm chứ. Ngoại trừ đoạn kết khi mùa mưa kết thúc và Mio sắp phải ra đi.
Nơi nụ cười và giọt nước mắt đều ám ảnh như nhau. Nhưng như thế liệu anh có đáng bị người khác xem là ngu ngốc? Tôi từng thấy những con người thường ngày có gia đình hạnh phúc. Anh không phải loại người hay đòi hỏi
Phép màu mà kể cả những người khó tin nhất vẫn cứ phải chăm chú không chớp mắt rồi rơi lệ khi xem phim. Lành lẽ và khỏe mạnh thế mà họ vẫn… mất niềm tin vào cuộc sống. Chỉ cần chờ mùa mưa đến.
Cô ấy giống Mio nhưng lại chẳng hề mang một kí ức nào về Yuji và Takumi. Nhưng cuối cùng hai cha con Takumi đã thuyết phục được Mio cùng trở về nhà. Bộ phim mở màn với chiếc bánh sinh nhật 18 tuổi của Yuji. Nhưng điều khiến người xem sửng sốt là chính Takumi. Người phụ nữ mang hình hài y hệt Mio đã xuất hiện trên bậc thềm của căn nhà hoang. Hay than vãn về cuộc sống.
Còn Takumi. Nhưng trong “Be with you” nó trở nên một hình tượng hợp nhất. Về tình. Bởi ở đó. ”. Nhưng Takumi không làm vậy. Có nhẽ bởi mùa mưa lạnh lẽo. Suy tư của Takumi. Nhưng Takumi vẫn tin. Về cái thiện và những nhân quả trong cuộc đời. 6 tuần ngắn ngủi ở bên nhau. Hàng ngày giải quyết hàng xấp giấy má nhàm chán và khô cũng ôm ấp niềm tin vào câu chuyện “lừa” trẻ nhỏ ấy.
6 con mắt ngạc nhiên. Takumi giản dị và kín đáo. Vì thực ra Mio cũng không biết chỗ nào để đi. Ngỡ ngàng nhìn nhau không nói nên lời.
Nơi cả gia đình vẫn thường dạo chơi khi Mio còn sống. Khoảng cách giữa thiên đàng và nhân gian. Yuji chỉ biết gọi mẹ. Người xem sẽ còn nhớ như in vẻ mặt bối rối. Một ông bố làm công việc hành chính văn phòng. Cái mùa mà ai cũng ghét trong năm. Tôi từng đọc đâu đó câu nói rằng: “Dù bạn đã là một "người lớn" cũng đừng khinh thường những câu truyện cổ tích vì đích đến chung cuộc của con người luôn là quay trở về với những hoài vọng viển vông đầu đời.
Nhưng nếu thiếu thì hãy cứ nhóm lại đi nhé. Một người đàn ông đã từng trải qua nhiều khó khăn trong thế cuộc. “Be with you” không kể một câu chuyện bằng ngôn từ mà cốt tử bằng hình ảnh. Nơi có căn nhà hoang chôn giấu biết bao kỉ niệm vui của ba người.
Còn vị bác sĩ thì nghi ngại và kinh ngạc hỏi: “Yuji tin vào câu chuyện này! Và anh cũng tin sao?” Đúng vậy
Nếu không muốn nói họ cho rằng đó chỉ là những câu chuyện “nhảm nhí”.
Không phải bỗng các nhà văn mất hàng năm trời để ngồi vẽ ra thế giới thần tiên cho trẻ thơ. Đằng sau tất cả những bà tiên.
Nơi cô đã bất ngờ xuất hiện. Sợ hãi và run rẩy. Nhận ra hạnh phúc thật mỏng manh. Kể cả sự sống và cái chết. Bởi biết đâu sẽ có một ngày bạn thật sự cần đến nó. Trong khi bạn bè đều cầu nắng. Có những thứ vô hình vĩnh cửu mà cuộc sống thực của con người chẳng thể chỉ vươn tay là chạm tới được. Thế mà người xem vẫn cứ bị hút vào.
Một lòng tin không có phép màu. Không phải chợt mà câu những chuyện trước nhất chúng ta được học là truyện cổ tích. Cả bộ phim không có bất cứ một đoạn cao trào hay kịch tính nào. Hai cha con vẫn mơ hồ mong chờ và tìm kiếm… Nhưng người xem biết chắc là Mio sẽ về. Không chỉ mang điều thần kì và thông điệp về lòng tin cho khán giả. Mio Có lẽ cũng đang ở trên ngôi sao Akaibu từng ngày dõi theo hai cha con.
Vợ của Takumi trước khi tắt nghỉ từng hứa với Yuji rằng sẽ trở về khi mùa mưa đến. Có lẽ ai đã từng xem phim đều chẳng thể quên được hình ảnh búp bê cầu mưa. AnnA (Depplus. Cô thực ra là một người đã chết và chỉ đang ở đây nhờ vào phép màu từ một câu truyện cổ tích.
Ướt át và buồn tẻ được sưởi ấm bởi ngọn lửa yêu của gia đình Yuji. Bởi cậu bé luôn tin vào ngôi sao Akaibu trong cuốn truyện mà mẹ mua tặng. Một người đàn ông thể lực yếu. Chốc lát 3 người họp mặt. Người như thế có thể hoàn toàn lên tiếng trách thế cuộc bất công. Có lẽ khi người ta thực tâm thương tình thì không có điều gì có thể chia lìa.
Những điều ngọt ngào đã vây kín căn nhà nhỏ cùng 3 người. Hãy trân trọng thời gian bên nhau”. Nép mình vào bức tường rêu cũ kĩ vì mưa và lạnh. Nhưng cái người xem bị cuốn vào đó chính là quang cảnh và thứ tiếng nói được biểu lộ qua anh mắt – cửa sổ tâm hồn của mỗi nhân vật trong phim. Và chúng ta thấy gì nào? Thượng đế đã trả lời cho lòng tin của Yuji và Takumi.
Nhưng như Takumi đã nói với con trai mình “vậy thì chúng ta phải trân trọng nó. Thế mà điều gì đã khiến cậu bé Yuji thay đổi. Cô ấy như người vừa từ trên trời rơi xuống.
Dạy Yuji những việc trong nhà để sau này cậu bé có thể tự mình làm được khi không có mẹ. Câu chuyện diệu kì về ngôi sao Akaibu. Muốn đổi màng tang lấy mây đen. Cũng là chiếc bánh rốt cuộc của 12 năm Mio gửi gắm.
No comments:
Post a Comment