Thursday, September 12, 2013

Nhân tài trong nội tiên phong lực.

Hoang phí tài nguyên con người cũng Tai hại không kém, nếu không muốn nói là hơn. Ở đây chỉ xin đề cập đến một yếu tố mấu chốt trong nội lực: nhân lực. Hay vị “tiến sĩ tháo chạy” ở Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Bạc Liêu là một tỉ dụ khác. Nay dù tầng lớp này đã được bình phục, nhưng làm thế nào để phát huy năng lực kinh dinh của họ để tạo thêm sức mạnh cho nội lực Việt Nam vẫn còn là một câu hỏi chưa có câu giải đáp thỏa đáng.

Tại sao chất lượng giáo dục so với yêu cầu thực tế cứ như chiếc đèn cù xoay tít quanh mà chẳng đi đến đâu, mặc cho các đợt cải cách cứ tiếp nối nhau? Chất lượng đào tạo nhân lực như thế, trong khi dùng tuấn kiệt cũng còn lắm vấn đề.

Phút nói thật của ông đã dần đi vào quên lãng. Một khi nhân công bị phung phí, có khi phải mất đến hàng chục năm trời hay hơn nữa mới có thể xây dựng lại được nguồn nguyên khí nhà nước. Khi ấy, e rằng mọi chuyện đã quá muộn trong một thế giới đổi thay hàng ngày như bây chừ.

Làm sao có thể “trọng dụng tài năng” khi cơ chế tuyển dụng và bổ nhậm trong toàn hệ thống vẫn trọng những yếu tố khác ngoài thực tài. Nhưng ngay sau khi mừng Quốc khánh là ngày khai trường niên học mới, nên cũng chẳng thể không nhắc đến nhằm nêu rõ trách nhiệm của những người đứng đầu khi để vấn nạn chất lượng giáo dục yếu kém kéo dài mà chẳng thể đưa ra và thực hành các biện pháp xoay chuyển hữu hiệu.

Nội lực - mà một thành tố quan trọng của nó là nguồn nhân lực bao gồm cả tài năng - cũng thế. Trái lại, sự chèn ép các doanh nghiệp tư nhân làm ăn chân chính, làm giảm cơ hội phát triển của họ bằng cách ưu ái các doanh nghiệp nhà nước, tụ hội đa số nguồn lực cho khu vực này bất kể hiệu quả kinh doanh ra sao, cũng có thể được xem là một hình thức phung phí nguồn lực trên phương diện quốc gia.

Vậy mà trong lĩnh vực này, Việt Nam đang gặp những vấn đề nghiêm trọng về cả đào tạo nhân lực lẫn dùng hào kiệt. Thử hỏi chúng ta đã làm được gì để chiến đấu với hiện tượng này qua câu chuyện của một vị chức sắc ở thủ đô Hà Nội, người đã nêu lên hiện tượng “chạy chức giá 100 triệu đồng”.

Nhịp mất đi có thể sẽ không bao giờ tìm lại được. Ác hại không kém, tình trạng vây cánh, cục bộ và nạn chạy chức chạy quyền đã cản trở người tài đến được những vị trí giúp họ cống hiến anh tài cho quốc gia. Trong khi nhân công đóng vai trò tối quan trọng trong nội lực, thì có thể nói chất lượng giáo dục và đào tạo quyết định chất lượng nguồn nhân công. Vấn đề này xem ra có vẻ sáo mòn.

Vung phí tài nguyên thiên nhiên quốc gia là có tội với đời mai sau. Thời báo Kinh tế Sài Gòn Sự tụt hậu càng ngày càng rõ nét ngay cả đối với các nhà nước trong khu vực Đông Nam Á, trong khi viễn tượng đuổi kịp ngày càng xa vời đã khiến nhiều người trong chúng ta không khỏi lo âu tự hỏi chuyện gì đang xảy ra với nội lực Việt Nam. Đời nào anh tài đất Việt chỉ có thể tìm chỗ đứng trong các tập đoàn đa nhà nước hay cứ phải sống ở nước ngoài để phát huy sở trường, sở học của mình? Riêng trong lĩnh vực kinh tế, chúng ta đã từng phạm sai trái trong việc xóa bỏ từng lớp thương gia trong những năm đầu sơn hà thống nhất.

Tất tật các phân biệt đối với “tuấn kiệt trong kinh doanh” nêu trên đã dẫn đến sự suy giảm trầm trọng nội lực Việt Nam.

No comments:

Post a Comment