Mà tính cạnh tranh là nhân tố sống còn trong việc làm ăn, nhất là làm ăn ở nơi đất khách, nơi có rất nhiều doanh nhân từ khắp nơi trên thế giới đổ về tìm nhịp. Nhưng cũng giống như cụ Bạch Thái Bưởi, có thể nói ý thức dân tộc vẫn nên và cần được xem là một trong những nguyên tố đảm bảo thành công trong kinh doanh. Đúng lúc nguy kịch đó, chính ý thức về tinh thần dân tộc đã gợi cho doanh nhân họ Bạch lối mở.
Không chỉ với ý nghĩa “buôn có bạn, bán có phường”, tinh thần dân tộc còn được biểu đạt trong việc các nhóm doanh nghiệp Việt cùng vào thị trường bạn, tương tác, hỗ trợ nhau, cùng làm nổi trội hình ảnh, thương hiệu Việt. Như một chuyên gia đã nhận định, kinh doanh theo nhóm thì “dễ gây để ý hơn”, nâng cao tính cạnh tranh.
Một trong những lần khó khăn nhất là việc đội tàu tải đường sông của ông Bưởi gặp phải sự cạnh tranh dữ dội với các chủ tàu người Pháp và người Hoa, vốn làm mưa làm gió trong việc kinh dinh vận chuyển thủy ở ta lúc bấy giờ.
Người Việt được đánh giá là sáng dạ, nhanh nhẹn, những cùng thường bị cho là thiếu kết đoàn khi ra nước ngoài. Cái khác nhau giữa tiền nhân và những lái buôn Việt thời nay là hiện giờ họ phải mang chuông đi đánh xứ người. Có nhẽ đã đến lúc cần thay đổi điều này và câu chuyện về tinh thần dân tộc của Bạch Thái Bưởi một lần nữa lại cần được đặt ra.
Ông tin rằng, mình kinh dinh trên đất của mình, xung quanh là đồng bào mình thì đây chính là vũ khí sắc bén. Anh Minh. Ông cho người tới các bến tàu nêu rõ những thiệt thòi của người Việt, kêu gọi về tình đồng bào, tinh thần tương thân tương ái… Kết quả khách dần bỏ tàu nước ngoài mà đi tàu Việt Nam.
“Mỏ vàng” ở đây mang ý nghĩa một thị trường mới, không phải “trăm người bán vạn người mua” mà là cả 60 triệu dân trong khi các hoạt động kinh doanh, thương mại-dịch vụ mới ở mức nguyên sơ.
Kể chuyện xưa để trò chuyện nay, khi đang có không ít nhà buôn Việt mang theo ý thức Bạch Thái Bưởi tới tận xứ sở Miến Điện hẻo lánh hoang sơ để khai mở con đường làm ăn, khi vùng đất ấy đến thời khắc hiện tại vẫn đang được coi là “mỏ vàng” sót lại của châu Á. Về sau, ông mua lại tàu của chính các đối thủ, và đổi tên thành nhưng Lạc Long, Hồng Bàng, Trưng Trăc, Đinh Tiên Hoàng, Lê Lợi, Hàm Nghi rất tự hào đất Việt.
Cậy trường vốn, các chủ tàu nước ngoài đua nhau hạ giá vé (hiện tại gọi là bán phá giá) nhằm “dìm chết” Bạch Thái Bưởi.
No comments:
Post a Comment